Lửng lơ dưới tán bông gòn

Cậu hay nói, mai mốt mạ bây có tắt thở chắc ba ngày sau miệng còn hấp háy. Tại răng? Ờ, thì nói nhiều quá mà, nói đến nỗi miệng đâu kịp lên da non. Cậu nói rồi cười rung đùi. Tôi tưởng đâu mạ sẽ giận lẫy lắm vậy mà mạ chẳng la mắng chi, vẫn ngồi bên cười góp vui cùng cậu.

Hồi nhỏ tới chừ, không biết bao nhiêu lần tôi ôm bụng cười nắc nẻ khi nghe cậu mình nói chuyện. Cậu hay nói tưng tửng dễ khiến mất lòng người khác. Hồi cậu mợ mới cưới nhau, cứ năm bữa nửa tháng mợ lại giận dỗi khóc lóc cũng bởi tính nết này của cậu. Sau này quen thì cười hỉ hả bỏ qua, cũng phải quen mới sống yên ổn lâu dài được, chứ chấp trách thì dễ chi.

gòn1

Tiếp tục đọc

Advertisements

Chào tuổi ba mươi

Ngày mình tròn ba mươi, sớm ra thấy trời âm u tĩnh lặng. Mây xám ngắt, cả bầu trời bàng bạc, rét lạnh mùa này vẫn khiến người ta buốt tim tại đơn lẻ lâu dài. Mở khúc nhạc mùa đông và nhâm nhi cà phê bên cửa sổ, cảm giác này đôi khi hay ho bởi miệt mài thân thuộc quá chừng.

chao-tuoi-ba-muoi-2-dieu-ai

Tiếp tục đọc

Bởi cuộc đời không có những giá như – tản văn Diệu Ái

Đôi khi, tôi tiếc hoài năm tháng tuổi trẻ mình đã phí phạm thì giờ để buồn vui bởi những không đâu. Thậm chí lúc kiệt cùng tuyệt vọng lại nuôi vài ý nghĩ nông nổi, bất cần.

Những người trẻ thường hoài phí thời gian và sức lực quá nhiều đến nỗi buồn quen thuộc mà ai cũng đôi lần trải qua trong đời. Hẳn nhiên, ngay lúc đó cứ nghĩ nỗi buồn của mình to tát lắm thế mà chẳng ai hiểu cùng, đâu ai san sẻ cùng.

15698091_1169071649808942_2854987028545119078_n

 

Tiếp tục đọc

Gió đông về…

Gió đông vừa về, thế mà ngang qua phố cũ nhận ra hương hoa sữa còn lẩn khuất đâu đây. Tựa như yêu thương đôi khi quá xa ngày cũ lâu lắm rồi vẫn cố tình khiến người lưu luyến khôn nguôi. 

Lại bắt đầu những ngày mới dưới bầu trời xám tro, bao người co ro rời khỏi nhà cùng chiếc áo ấm. Đông về, tất cả bỗng nhiên nhẹ nhàng và buồn bã, chẳng còn náo động tươi vui. Nghĩ cũng lạ, người mình cứng rắn bấy nhiêu vậy mà nhún nhường để tiết trời cảnh vật làm cho khuấy động.

gio-dong-ve-1-hinh-internet

Tiếp tục đọc

Mưa từ cõi tạm – tập truyện ngắn đầu tay

Tôi nghĩ mình là người khá khác biệt, đôi khi xã hội vì những người như tôi mà chậm tiến không chừng. Đi đâu, làm gì, tôi cũng mang trọn gốc gác và niềm tự hào cố hữu khi sinh ra và lớn lên tại mảnh đất Quảng Trị anh hùng (đằng sau danh từ chỉ quê tôi luôn là như vậy, hoặc là “nắng gió”, “cằn cỗi”, “khốn khó”…).

6ee9df63-cfce-4b99-8cfb-350566387872

Tiếp tục đọc

Buồn vui tháng Một

Tháng Một ngập ngừng gõ cửa bằng những vạt nắng tươi tắn, rực vàng. Nắng ngập tràn trên ban công, nắng nhảy nhót trên thềm nhà. Nắng trải dài, thơm lựng cả cánh đồng đang mùa gieo hạt.

Tháng Một mang tới cho mình bao cảm xúc mượt mà. Ta trầm ngâm, lắng đọng bởi tiếng nhạc vang lên từ nhà nào đó khi ngang qua con ngõ nhỏ. Cả phố lúc ấy hiền hòa, những lá bàng đỏ rực chen với lá xanh, chồi non khấp khởi kiêu hãnh vươn mình.

Buồn vui tháng Một1- hình internet

Tiếp tục đọc